Anh hùng nào cũng có đất dụng võ, nhân tài nào cũng có thời vẻ vang. Nếu Phá Quân được ở đúng vị trí, ắt sẽ tỏa sáng như một vầng thái dương.
Nhắc đến Phá Quân, là hầu hết nhiều người ngày nay vẫn còn nghĩ đến nó như một hung tinh; ám chỉ sự tàn phá, sự hao bại, sự xấu xa.... của một kẻ tội đồ. Thậm chí tiếng xấu này từ xưa đến nay được cổ nhân lưu truyền bằng một câu: "Trai bất nhân Phá Quân Thìn Tuất, gái bạc tình Tham Sát Dần Thân". Để nhấn mạnh sự hung hãn của bộ ba sao trong nhóm "Sát Phá Tham" bao gồm: Thất Sát, Phá Quân và Tham Lang.
Tạm bỏ qua một bên câu chuyện Phá Quân tại Thìn Tuất, Tham Sát tại Dần Thân và bộ ba Sát Phá Tham. Nay chúng ta luận đến riêng anh chàng Phá Quân, liệu Phá Quân có đáng bị gán cho cái tên "bất nhân" hay như một số người vẫn còn gọi Phá Quân là "kẻ phản đồ" này hay không?
Đầu tiên ta hãy cùng điểm qua ba nét đặc trưng cơ bản nhất của Phá Quân:
1. Dám nói dám làm.
2. Ưa mạo hiểm, thay đổi, sáng tạo.
3. Ra quyết định không lệ thuộc vào tình nghĩa.
Và bây giờ chúng ta hãy quay ngược thời gian trở lại ngày xưa một chút.
Thời ngày xưa, cổ nhân có một đạo lý là phải "tận trung, tận hiếu". Vậy "tận trung, tận hiếu" ở đây là gì? Trong đạo làm Quan thì "tận trung, tận hiếu" nghĩa là Trung với đất nước, Hiếu với nhân dân, một lòng trung thành, vì dân vì nước. Vì vậy, nếu như một vị quan nào đó mà có ý đồ chống lại nhà vua thì cũng coi như là phản lại đất nước, hại lại nhân dân. Không cần biết lý do là gì, chống lại vua chúa là nghịch thiên, là bất đạo, bởi các bậc tiền bối đều đặt chữ "trung nghĩa" lên hàng đầu. Mà Phá Quân lại có cái tính nổi trội đó là "thay đổi" và "ra quyết định không lệ thuộc vào tình nghĩa", thì những kẻ "phản Vua đổi chủ" như ngày xưa cổ nhân đều cho là có cái bản tính đấy của Phá Quân. Thế nên, Phá Quân luôn bị gắn cái tiếng "bất nhân" là vì vậy.
Nhưng còn vào thời hiện đại như ngày nay thì sao? Khi không còn chế độ quần thần vua chúa như ngày xưa nữa? Tất nhiên ngày nay quan niệm của chúng ta đã khác đi rất nhiều, ngày nay đề cao tự do cá nhân.
Khi bạn làm cho một tập đoàn, hay một doanh nghiệp, bạn cảm thấy không còn phù hợp trong môi trường tập thể đấy nữa, hay như cũng chả đáp ứng nổi yêu cầu của các cấp lãnh đạo bên trên, thì bạn có quyền xin nghỉ việc và quay sang một đoàn thể khác để đầu quân. Việc đó ở thời ngày nay là chuyện bình thường, không cứ gì phải theo một chủ như xưa. Mà đặc biệt Phá Quân còn có một đặc tính rất ưu việt đó là "sức khai sáng" và "sự đổi mới" mà hầu như không một sao nào trong Tử Vi có cả (ngoại trừ Thất Sát và Tham Lang).
Phá Quân có đặc tính thừa kế cái cũ mà đổi thành cái mới; lại có tinh thần kiên cường, bất khuất và dũng mãnh. Dám nói dám làm mà dám làm thì cũng dám chịu. Hỏi mấy ai trên đời này có được cái tính khẳng khái chân thật đấy như của Phá Quân? Hơn 100 vì tinh tú nói chung và 14 chính tinh nói riêng của Tử Vi, sao nào cũng có mặt tốt, mặt xấu hay mặt trái và mặt phải. Vì thế nếu như để Phá Quân cứ mãi bị mang tiếng "bất nhân" thì quả thật tiếc thay cho một đấng anh tài "nhất ngôn cửu đỉnh", "tinh thần quả cảm" như vậy.
Anh hùng nào cũng có đất dụng võ, nhân tài nào cũng có thời vẻ vang. Nếu Phá Quân được ở đúng vị trí, ắt sẽ tỏa sáng như một vầng thái dương.
Sức phá hoại của Phá Quân không phải là đập đi tan tành, đập đi đổ bể, mà sức phá hoại của Phá Quân chính xác là đập bỏ cái cũ đi, để xây lại hệ thống mới. Cho dù có ra sao cũng phải làm đến cùng, lực phá hoại ấy ví như " thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành". Ngọc là một loại đá quý để chuyên chế tác mài dũa ra những vật phẩm trang sức cao cấp, còn ngói được làm từ đất sét nung chỉ để lợp mái nhà. Rõ ràng hai thứ "ngọc" và "ngói" này khác hẳn nhau về mặt giá trị khi nguyên vẹn, nhưng khi viên ngọc bị vỡ nát tan thì cũng chằng còn là gì cả, nhưng tại sao cổ nhân xưa lại ví như vậy? Đó là hàm ý chỉ một thái độ sống: "Thà chịu đau thương mất mát mà bảo toàn được tự tôn khí tiết còn hơn sống mà lại làm hoen ố thanh danh".
Đó chính là lý do vì sao ta có thể nói rằng: "Phá Quân - Thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành".