Vàng - Luôn hiếm có và vĩnh viễn hiếm có
Vàng - Luôn hiếm có và vĩnh viễn hiếm có
![]()
Nhiều người hỏi tôi, Trung Quốc in được kim cương như in tiền, vậy có ngày nào họ in được vàng không? Câu trả lời là không, vĩnh viễn không.
Bởi vì kim cương và vàng là hai thứ hoàn toàn khác nhau, dù De Beers đã mất 100 năm để khiến chúng ta nghĩ chúng giống nhau.
Về bản chất, kim cương chỉ là một dạng thù hình của mồ hóng trong bếp rơm. Nó, than chì trong bút chì của con bạn, và muội đen bám dưới đáy nồi, đều là một thứ: Carbon. Carbon là nguyên tố nhiều thứ 4 trong vũ trụ, nhiều như rác. Khác nhau chỉ là cách các nguyên tử nắm tay nhau. Bạn cho nó vào lò 3000 độ, nén 60.000 atm như các nhà máy ở Hà Nam đang làm, thì sau một thời gian mồ hóng sẽ trở thành kim cương lấp lánh. Chi phí chỉ là vài trăm số điện. Đó là lý do giá kim cương rơi 90% trong 5 năm qua. Nó đã trở về đúng giá trị thật của mình, một món đồ chơi đẹp đẽ cho người lớn, chứ không còn là tài sản.
Còn vàng thì khác. Vàng là nguyên tố số 79, nằm ở tận đáy của bảng tuần hoàn, ngay trên ranh giới của sự tan rã. Bạn không thể tạo ra nó bằng bất cứ phản ứng hóa học nào. Bạn không thể đốt, nung, hay nén thứ gì khác để thành vàng. Để vũ trụ tạo ra được một nguyên tử vàng, nó phải hy sinh hai ngôi sao neutron, mỗi ngôi sao là phần xác còn lại của một ngôi sao khổng lồ đã chết, nén cả khối lượng Mặt Trời vào một quả cầu chỉ rộng 20km, rồi cho hai quái vật đó lao vào nhau với một phần ba tốc độ ánh sáng. Một vụ va chạm như vậy tạo ra một vụ nổ kilonova sáng bằng cả dải ngân hà và chỉ tạo ra được lượng vàng bằng vài lần khối lượng Trái Đất. Trong toàn bộ lịch sử dải Ngân Hà, sự kiện đó chỉ xảy ra vài chục lần. Toàn bộ số vàng mà nhân loại đã đào được trong 5000 năm qua, gom lại, chỉ vừa đủ lấp đầy một bể bơi Olympic ba làn.
Loài người đã thử. Năm ngoái CERN đã dùng cỗ máy gia tốc 27km dưới lòng đất Thụy Sĩ để biến chì thành vàng. Họ đã thành công, tạo ra được vài chục nguyên tử vàng tồn tại trong một phần tỷ giây, với chi phí vài tỷ đô la tiền điện. Trong khi đó cũng với ngần ấy điện, Trung Quốc có thể in ra hàng triệu carat kim cương.
Đó là lý do tại sao vàng có thể chia nhỏ, nấu chảy, gộp lại mà vẫn giữ nguyên giá trị, còn kim cương thì không. Bạn đập đôi viên kim cương 2 carat thành hai viên 1 carat, bạn mất ngay 80% giá trị. Bạn có 10 mảnh vàng vụn, bạn nấu lại được một lượng vàng mới tinh cả thế giới công nhận. Vàng chôn 5000 năm dưới biển vớt lên vẫn sáng bóng vì electron của nó chạy với 58% tốc độ ánh sáng, bị giữ chặt đến mức không cho bất cứ nguyên tố nào khác mượn. Nó trơ, nó vĩnh cửu, nó không cần một câu chuyện marketing nào để có giá trị.
Trung Quốc đã làm một việc tốt cho cả thế giới. Họ đã bóc trần một trò ảo thuật kéo dài cả thế kỷ, trả kim cương về đúng vị trí của nó là một món trang sức công nghiệp đẹp, rẻ, ai cũng có thể mua được. Và vô tình, họ nhắc cho chúng ta nhớ ra một sự thật: chỉ có vàng mới thực sự hiếm. Luôn hiếm có, và vĩnh viễn hiếm có.
English

Phản hồi về bài viết