Kính Thiên (kinhthien.org): Trang đời: Triết – Mỹ – Nhân Sinh
Kính Thiên (kinhthien.org): Trang đời: Triết – Mỹ – Nhân Sinh
![]()
Có những trang web ra đời từ một bản kế hoạch kinh doanh, một chiến lược tiếp thị, một con số lợi nhuận đã được tính sẵn. Kinhthien.org không ra đời như vậy.
Nó ra đời từ một tiếng gọi âm thầm hơn nhiều — cái tiếng gọi khiến người ta, giữa bao bộn bề của đời sống, vẫn dừng lại để tự hỏi: mình sống để làm gì, và mình muốn để lại điều gì cho đời? Hai chữ "Kính Thiên" mang trong đó một sự cúi đầu — cúi đầu trước lẽ trời, trước đạo lý đã được gìn giữ qua bao thế hệ, trước những giá trị Phật – Lão – Nho mà cha ông để lại. Đặt tên trang là Kính Thiên, tôi muốn nhắc chính mình một điều giản dị: viết là để kính, không phải để cầu.
Từ đó, tôi chọn ba chữ làm nền cho trang đời này: Triết, Mỹ, Nhân Sinh.
Triết, không phải để chất chồng những hệ thống lý luận xa vời, mà để mỗi người có một khoảng lặng nhìn lại chính mình. Mỹ, không phải cái đẹp phô ra bên ngoài, mà là vẻ đẹp âm thầm của một tấm lòng thành thật gửi vào từng con chữ. Nhân Sinh, câu hỏi lớn nhất đời người — câu hỏi mà rốt cuộc, ai cũng phải tự mình trả lời lấy.
Có những việc làm không đem lại cho ai một đồng xu kinh tế nào, mà còn tốn công tốn sức của riêng mình, nhưng đó là giá trị tinh thần không thể cân đo được. Chỉ có những người có cùng nhịp đập của con tim mới nhận được giá trị của nó mà thôi. Tôi làm điều đó vì tình yêu. Không ai nợ tôi bất cứ điều gì, bởi đó là sự lựa chọn của chính tôi. Có lẽ, đó cũng là cách sống của những người mang trong mình một trái tim luôn hướng về Chân – Thiện – Mỹ.
Người đời thường hỏi: làm như vậy thì được gì? Câu trả lời trung thực nhất là: không được gì cả — ít nhất không phải điều gì đếm được, cân được, cất vào túi được. Nhưng có một thứ âm thầm lớn lên trong quá trình ấy, mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được: đó là sự bình an của một tâm hồn được sống đúng với điều mình tin. Đóa hoa nở đâu phải để chờ ai khen. Con suối chảy đâu phải để chờ ai cảm ơn. Làm, đôi khi, chỉ vì không làm thì lòng không yên.
Rồi có một ngày ngoảnh lại, mới hiểu rằng điều còn lại không phải là những gì mình nhận được, mà là những gì mình đã trao đi.
Kinhthien.org, vì thế, không mong là nơi đông người ghé qua. Nó chỉ mong là một góc nhỏ, để lại đôi điều cho những ai cùng chung một nhịp đập — cùng đi tìm cái Chân trong triết lý, cái Thiện trong nhân sinh, cái Mỹ trong từng con chữ. Nếu một ngày nào đó, một người xa lạ đọc được một dòng nơi đây mà thấy lòng mình lắng lại, thì trang đời này đã không vô nghĩa.
Một chút gì đâu sao vương vấn
Ngoảnh lại trời mây đã dặm ngàn,
Hạt giống gieo đi, tình ở lại
Dặm ngàn mây trắng, ngát hương lan.
Phản hồi về bài viết
English

Bình luận từ độc giả
Văn hay lắm.🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘🤘