Nỗi nhớ chùa – Hòa thượng Thích Mãn Giác
Nỗi nhớ chùa – Hòa thượng Thích Mãn Giác
![]()
Bài thơ “Nỗi nhớ chùa” là một tác phẩm giàu giá trị trong mạch thơ Phật giáo Việt Nam. Tác phẩm mở ra một không gian tâm linh thanh tịnh, đưa người đọc trở về với những miền ký ức bình yên và sâu lắng. Từng câu thơ mộc mạc mà thấm đẫm tình người, hồn nhiên và ấm áp như lời ru của mẹ, dịu dàng như hơi thở của đất trời, trong trẻo như ánh trăng soi qua mái chùa cổ. Đó không chỉ là nỗi nhớ về một ngôi chùa, mà còn là nỗi nhớ về cội nguồn, về lòng từ bi, về sự an nhiên trong tâm hồn. Âm hưởng của bài thơ lan tỏa nhẹ nhàng, hòa cùng muôn vì sao trên bầu trời rộng lớn, gợi cảm giác vĩnh hằng, thanh khiết và không hề có sự chia cách.
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua
Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa.
Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
Có con đường đỏ chạy lang thang
Có hàng tre gợi hồn sông núi
Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng.
Có những cây mai sống trọn đời
Bên hàng tùng bách mãi xanh tươi
Nhìn lên phảng phất hương trầm tỏa
Đức Phật từ bi mỉm miệng cười.
Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
Cầu nguyện dân làng sống mến yêu.
Vì vậy làng tôi sống thái bình
Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
Xây dựng tương lai xứ sở mình.
Tối đến dân quê đón gió lành
Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi
An ủi dân hiền mọi mái tranh.
Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
Dân làng tắm gội lên chùa lễ
Mười bốn ba mươi mỗi tối nào.
Biết đến bao giờ trở lại quê
Phân vân lòng gửi nhớ nhung về
Tang thương dù có bao nhiêu nữa
Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê.
Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông.
English

Phản hồi về bài viết