Cha mẹ dạy ta mọi điều, trừ một điều duy nhất
Cha mẹ dạy ta mọi điều, trừ một điều duy nhất
![]()
Cha mẹ dạy ta đủ điều để bước vào đời, nhưng không ai dạy ta cách sống khi cha mẹ không còn nữa.
Từ những ngày còn nằm ngửa trong nôi, cha mẹ đã bắt đầu dạy tôi cách sống. Dạy tôi lẫy, dạy tôi bò, dạy tôi những bước chân chập chững đầu tiên trên mặt đất. Dạy tôi cất tiếng gọi "ba", gọi "mẹ" trước khi biết gọi tên chính mình. Rồi năm tháng trôi qua, bài học cứ nối tiếp bài học, chẳng bao giờ ngơi nghỉ: dạy tôi cầm đũa, dạy tôi chào hỏi lễ phép, dạy tôi đọc từng con chữ đầu đời. Dạy tôi biết đau khi vấp ngã, và quan trọng hơn, dạy tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã ấy. Dạy tôi cách yêu thương, cách nhẫn nhịn, cách tha thứ cho người và cho chính mình. Dạy tôi lao động, dạy tôi kiếm sống, dạy tôi đối diện với thất bại mà không gục ngã giữa đường.
Cứ như vậy, cha mẹ dạy tôi gần như mọi điều trên cõi đời này - dạy bằng lời, dạy bằng việc làm, dạy bằng cả những đêm thức trắng lo âu mà tôi chẳng bao giờ hay biết. Vậy mà có một điều, suốt cả một đời tận tụy ấy, cha mẹ lại không bao giờ dạy được cho tôi: làm sao để sống, khi không còn cha mẹ ở bên.
Không phải cha mẹ quên. Cũng không phải cha mẹ không muốn dạy. Chỉ là trên đời có những bài học người ta không thể trao trước khi bước vào - phải tự mình đi qua mới thấu tận đáy lòng. Không ai học bơi mà chưa từng chìm trong nước. Không ai học được nỗi đau mất mát, khi chưa từng một lần mất mát điều gì quý giá.
Người xưa vẫn thường nói đến lẽ vô thường - rằng có sinh ắt có diệt, có hợp ắt có tan, đó là quy luật của trời đất chứ chẳng phải nghịch cảnh riêng dành cho ai. Cha mẹ sinh ta ra trước, nuôi ta khôn lớn trước, thì theo lẽ tự nhiên, cha mẹ cũng sẽ là người rời xa ta trước. Như chiếc lá già lìa cành trước chiếc lá non, như ngọn đèn thắp trước rồi cũng tắt trước ngọn đèn thắp sau. Đó là tấm vé mà kiếp người nào cũng phải một lần cầm lấy.
Rồi sẽ đến một ngày - ngày mà tôi đứng giữa cuộc đời, vấp ngã mà không còn ai để gọi tiếng "mẹ ơi", phân vân mà không còn ai để hỏi ý kiến, mệt mỏi mà không còn bàn tay nào xoa đầu như thuở bé thơ. Ngày ấy, bài học cuối cùng - bài học lớn nhất - mới thật sự bắt đầu. Không sách vở nào dạy trước được. Không lời dặn dò nào chuẩn bị đủ cho tôi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ cha mẹ đã dạy tôi điều ấy từ lâu rồi, chỉ là không dạy bằng lời nói. Tất cả những gì cha mẹ đã trao cho tôi suốt bao năm tháng - sự vững vàng, lòng nhẫn nại, cách đứng lên sau vấp ngã, cách yêu thương và được yêu thương - chính là hành trang để một ngày nào đó, tôi tự mình bước tiếp mà không có cha mẹ dắt tay. Cha mẹ không dạy tôi cách sống thiếu cha mẹ bằng một bài học riêng lẻ nào cả, mà dạy bằng cả một đời làm gương, để đến lúc cần, tôi mang theo tất cả những gì đã được trao mà đi tiếp con đường của chính mình.
Và có lẽ, chữ hiếu trọn vẹn nhất không chỉ nằm ở việc phụng dưỡng cha mẹ lúc sinh thời, mà còn nằm ở cách mỗi người sống sau khi cha mẹ đã đi xa - sống cho tử tế, sống cho xứng đáng với những gì đã được trao. Khi ấy, những bài học của cha mẹ không mất đi cùng với sự ra đi của người, mà vẫn tiếp tục sống, mỗi ngày, trong chính cách ta chọn để sống. Cha mẹ tuy không còn hiện diện bên cạnh, nhưng chưa bao giờ thực sự rời xa.
English

Phản hồi về bài viết