Rồi một ngày, Mẹ sẽ không còn gọi điện nữa
Rồi một ngày, Mẹ sẽ không còn gọi điện nữa
![]()
Có những cuộc gọi ta bắt máy trong vội vã, vừa nghe vừa làm việc khác, thậm chí có lúc còn cắt ngang: "Thôi mẹ ơi, con đang bận." Đầu dây bên kia là giọng nói đã ru ta qua bao đêm sốt, đã gọi tên ta không biết bao nhiêu lần trong đời — vậy mà có những hôm ta nghe qua loa, cho xong chuyện, rồi cúp máy mà chẳng đọng lại gì.
Ta cứ ngỡ những cuộc gọi ấy sẽ còn mãi. Nhưng rồi sẽ có một ngày, điện thoại sẽ không còn sáng lên chữ "Mẹ" quen thuộc ấy nữa. Và ngày đó, ta mới thấm thía rằng mình đã ước gì có thêm thật nhiều thời gian — không phải thời gian để làm điều gì lớn lao, mà chỉ đơn giản là thời gian để ngồi cạnh mẹ, nghe mẹ nói những chuyện không đầu không cuối.
Rồi sẽ có một ngày, không còn ai nhắc ta "đừng giỡn nữa, nói chuyện đàng hoàng chút." Ngày xưa câu ấy khiến ta khó chịu, cho rằng mẹ nghiêm khắc, không hiểu được sự hài hước của con cái. Giờ nghĩ lại mới hay, đó là cách mẹ lo cho ta từng chút một, sợ ta bị người đời đánh giá, sợ ta sống hời hợt mà không hay biết.
Rồi sẽ có một ngày, không còn ai dặn dò ta phải ăn uống điều độ, phải giữ gìn sức khỏe, phải chọn người này, tránh xa người kia. Những lời khuyên ấy, ta từng nghe như một điệp khúc cũ, đôi khi cãi lại, đôi khi bỏ ngoài tai. Nhưng đó là tất cả những gì mẹ biết để bảo vệ ta trước một thế giới mà mẹ không thể đi cùng ta mãi.
Rồi sẽ có một ngày, căn nhà từng có mẹ ngồi đợi bên tách cà phê còn ấm sẽ chỉ còn lại một chiếc bàn trống và khoảng lặng không tên. Ngày xưa ta hay vội vã bước ngang, chẳng buồn ngồi lại uống cùng mẹ dăm phút. Giờ trở về, tách cà phê vẫn còn đó trong trí nhớ, nhưng bàn tay pha nó đã không còn nữa.
Rồi sẽ có một ngày, giọng nói từng gọi ta dậy mỗi sớm mai, từng an ủi ta những khi vấp ngã, sẽ lặng đi mãi mãi. Chỉ còn lại trong ta những mảnh ký ức rời rạc: một câu nói cũ, một điệu cười, một dáng lưng còng cặm cụi trong bếp — những thứ mà khi còn đủ đầy, ta chưa từng nghĩ có ngày phải cố mà nhớ.
"Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra." Nước trong nguồn cứ chảy âm thầm, bền bỉ, chẳng đòi hỏi điều gì, đến khi nguồn cạn, ta mới chợt nhận ra mình đã uống bao nhiêu năm tháng mà chưa một lần ngoảnh lại cảm ơn.
Đời người vốn vô thường — đó không phải lời than vãn, mà là một sự thật giản dị: không gì tồn tại mãi mãi, kể cả những điều ta vẫn nghĩ là hiển nhiên nhất, kể cả tiếng "Mẹ ơi" ta gọi mỗi ngày mà chẳng buồn để ý. Có lẽ chính vì vô thường, mỗi khoảnh khắc còn được ngồi bên mẹ, còn được nghe mẹ cằn nhằn, mới đáng quý đến vậy — chỉ tiếc là con người ta thường chỉ nhận ra điều quý giá khi nó đã sắp mất đi.
Ta vẫn hay tự nhủ mình còn nhiều thời gian. Còn một cuộc gọi để trả lời sau. Còn một chuyến về thăm nhà để dời đến dịp khác. Còn một câu "con thương mẹ" để nói vào lúc nào đó thuận tiện hơn. Nhưng thời gian chưa từng hứa hẹn điều gì với ai — nó cứ lặng lẽ trôi, không đợi một ai kịp quay đầu.
Đến khi khoảng trống ấy thật sự đến — không còn tiếng bước chân trong bếp, không còn tiếng hỏi han mỗi khi ta bước qua cửa, không còn tách cà phê nào đợi sẵn — ta mới hiểu, có những khoảng trống trong đời chẳng gì lấp đầy được, dù ta có cố gắng đến đâu, dù thời gian có trôi qua bao lâu.
Vậy nên, nếu mẹ vẫn còn gọi điện, xin hãy bắt máy. Nếu mẹ vẫn còn cằn nhằn, xin hãy lắng nghe, dù chỉ để mẹ biết rằng ta vẫn ở đây, vẫn là đứa con của mẹ. Nếu mẹ vẫn còn pha sẵn tách cà phê chờ ta về, xin hãy về sớm hơn một chút, ngồi lại lâu hơn một chút.
Bởi rồi sẽ có một ngày. Nhưng xin đừng để ngày ấy đến trong sự nuối tiếc của một người từng có quá nhiều thời gian mà không biết dùng nó để yêu thương.
English

Phản hồi về bài viết