Logo
Thành phố Làng quê Làng quê VN
30/07/2026 04:50

Khi phát triển trở thành một hình thức chiếm đoạt

Khi phát triển trở thành một hình thức chiếm đoạt

9/20/2023 12:00:00 AM | 461

Khi phát triển trở thành một hình thức chiếm đoạt

Rừng Không Chỉ Là Cây

Suy ngẫm về ranh giới mong manh giữa phát triển và tàn phá, giữa danh và thực, trong cách con người đối xử với tự nhiên hôm nay.

Người ta đốn cả một khu rừng để xây một thành phố, rồi trồng vài cây cảnh trước cổng khu đô thị mới và gọi đó là "sáng kiến xanh." Tôi vẫn thường tự hỏi: từ bao giờ chúng ta bắt đầu tin rằng làm như vậy là đã đủ để trả xong món nợ với đất trời?

Một khu rừng không chỉ là những thân cây

Một khu rừng trưởng thành không đơn thuần là một tập hợp cây cối đứng cạnh nhau. Đó là cả một thế giới sống – nơi muông thú trú ngụ, nơi đất giữ được nước qua mùa lũ, nơi không khí được lọc trong lành từng khoảnh khắc, nơi hàng trăm năm mưa nắng đã dệt nên một mạng lưới nương tựa lẫn nhau mà mắt thường không nhìn thấy hết. Nhà Phật gọi đó là lý duyên sinh: lá tồn tại nhờ cành, cành tồn tại nhờ rễ, rễ giữ được đất, đất giữ được nước, nước nuôi cả một vùng sinh thái rộng lớn hơn khu rừng ấy rất nhiều. Chặt một khu rừng, ta không chỉ mất gỗ và lá – ta làm đứt cả tấm lưới nâng đỡ sự sống mà tự nhiên đã mất hàng thế kỷ để dệt nên.

Khi phát triển trở thành một hình thức chiếm đoạt

Nhân danh "phát triển," người ta dễ dàng xem tự nhiên như một kho nguyên liệu để khai thác, còn lợi nhuận mới là điều được đặt lên hàng đầu. Lão Tử từng nói đến một chữ Đạo vận hành theo lẽ tự nhiên, và con người chỉ thật sự khôn ngoan khi biết thuận theo lẽ ấy chứ không cưỡng ép nó. Phá một khu rừng để xây phố, rồi trồng lại vài cây cảnh cho đẹp mặt tiền, là đang làm ngược với Đạo – lấy hình thức thay cho thực chất, lấy cái vỏ bọc thay cho cái gốc rễ.

Một công viên đô thị có thể cải thiện chất lượng sống của cư dân, nhưng không thể thay thế các chức năng sinh thái của một khu rừng tự nhiên trưởng thành. Một cây non, dù được chăm sóc tốt đến đâu, cũng cần hàng thế kỷ để tái tạo cấu trúc rễ, tán lá, và cả hệ vi sinh vật mà một cổ thụ đã tích lũy qua thời gian. Và một chiến dịch truyền thông "xanh" – điều mà người ta ngày nay gọi bằng cái tên "tẩy xanh" – dù được dàn dựng khéo léo đến đâu, cũng không thể che giấu sự thật rằng một hệ sinh thái đã bị xóa sổ. Tẩy xanh nguy hiểm không chỉ vì nó che giấu sự tàn phá, mà còn vì nó khiến xã hội tin rằng vấn đề đã được giải quyết, từ đó làm suy yếu động lực thay đổi thực sự. Đó là khoảng cách giữa danh và thực, giữa cái tên gọi và cái bản chất đằng sau nó. Nhà Phật vẫn thường nhắc con người đừng để bị cuốn theo tướng bên ngoài mà quên mất bản chất bên trong; ở đây, tướng "xanh" chỉ là một lớp sơn, còn bên dưới lớp sơn ấy vẫn là sự tàn phá.

Gốc rễ của vấn đề nằm ở lòng tham

Câu chuyện của khu rừng, suy cho cùng, cũng là câu chuyện của lòng người. Khi lợi nhuận trở thành mục đích tối hậu, người ta bắt đầu nhìn mọi thứ – kể cả một khu rừng nghìn năm tuổi – như một món hàng có thể quy đổi ra tiền. Nhà Phật gọi đó là tham, một trong ba thứ độc làm mờ tâm trí con người. Tham không chỉ là muốn có nhiều hơn; tham còn khiến con người quy mọi giá trị về một thước đo duy nhất – giá trị kinh tế. Một khu rừng nghìn năm, dưới thước đo ấy, chỉ còn là một con số: bao nhiêu mét khối gỗ, bao nhiêu hecta đất có thể bán. Lòng tham không cần lý do chính đáng, nó chỉ cần một cơ hội. Và một khi được khoác lên chiếc áo "phát triển" hay "tiến bộ," lòng tham lại càng khó nhận diện, bởi người ta có thể tự dối chính mình rằng việc mình làm là vì tương lai chung, trong khi thực chất chỉ đang phục vụ lợi ích trước mắt.

Phát triển thật sự là gì?

Cũng cần nói rõ: điều đáng phê phán ở đây không phải là mọi sự phát triển, mà là cách phát triển đánh đổi những giá trị không thể phục hồi chỉ để lấy lợi ích ngắn hạn. Quy hoạch sinh thái, những mô hình "thành phố rừng," hay các dự án phục hồi hệ sinh thái đã cho thấy tăng trưởng và bảo tồn không nhất thiết phải là hai cực đối lập – vấn đề nằm ở việc con người có đủ kiên nhẫn và thành ý để theo đuổi con đường khó hơn ấy hay không.

Nho gia dạy người quân tử phải biết lo xa cho đời sau, không chỉ vun vén cho bản thân trong hiện tại. Một xã hội chỉ biết tiêu vào phần của con cháu để làm giàu cho hôm nay, thì dù tăng trưởng có nhanh đến đâu, cũng khó gọi là một nền văn minh đáng tự hào. Phát triển thật sự, theo tôi, không phải là chinh phục tự nhiên, mà là học cách sống hòa hợp cùng tự nhiên – xây dựng mà không cần hủy diệt, tiến lên mà không cần chối bỏ những gì đã nuôi dưỡng mình từ đầu.

Chúng ta có thể xây thành phố. Chúng ta có thể phát triển kinh tế. Nhưng nếu nền móng của sự phát triển ấy là sự tàn phá, thì đó không phải là tiến bộ – đó chỉ là sự phá hủy được khoác lên một cái tên đẹp đẽ hơn.

Lời kết

Có lẽ điều đáng suy ngẫm nhất không phải là những khu rừng đã mất, mà là cách con người đang tự huyễn hoặc chính mình rằng mình vẫn đang làm điều đúng. Vài cây cảnh trước cổng một tòa nhà không xóa được món nợ mà chúng ta đang mắc với đất mẹ. Và có lẽ, điều cần thay đổi trước tiên không phải là cảnh quan, mà là cách nhìn – nhìn tự nhiên không phải như một nguyên liệu để khai thác, mà như một phần máu thịt của chính sự sống mà chúng ta đang có.


Phản hồi về bài viết

(0 stars)
Xin mời bình chọn sao (Star)
Thông tin của bạn đã gửi thành công! Tuy nhiên, nội dung này cần Ban Biên Tập xét duyệt. Xin cám ơn và mong bạn thường xuyên đóng góp ý kiến. Điện thoại Không thực hiện được! Xin mời nhập lại mã an toàn.
wait image