Tăng trưởng trên báo, đóng cửa ngoài đời: Dân doanh ‘nghỉ chơi’ vì kê nhầm thuốc
Tăng trưởng trên báo, đóng cửa ngoài đời: Dân doanh ‘nghỉ chơi’ vì kê nhầm thuốc
![]()
CỐ TÌNH KÊ NHẦM THUỐC NHẰM VỚT VÁT SỰ CHỈ TRÍCH CỦA DƯ LUẬN: DÂN DOANH MẶC KỆ KHẨU HIỆU TĂNG TRƯỞNG TRÊN BÁO, NGHỈ CHƠI LUÔN
Khi một cơ thể đã kiệt quệ đến mức thoi thóp, bác sĩ không thể cứ tiếp tục bốc đại một nắm lá ngón mang ra đổi tên thành "thuốc bổ thượng hạng" rồi bắt bệnh nhân nuốt chửng. Ấy thế mà, trong bức tranh kinh tế hiện tại, trò "kê nhầm thuốc" cố tình đánh tráo khái niệm dường như đã trở thành một kỹ nghệ thượng thừa để xoa dịu dư luận, vớt vát lại chút uy tín khi những tiếng kêu cứu từ khu vực kinh tế dân doanh ngày một âm ỉ vang lên.
Mới đây nhất, khi dư luận còn chưa hết ngỡ ngàng trước những bài báo hô hào tăng trưởng "hai con số" và các gói giảm thuế hoành tráng kiểu "dưới 10 tỷ đồng", thì ở ngoài đời thực, người dân và các hộ kinh doanh nhỏ lẻ đã có câu trả lời bằng một hành động dứt khoát hơn ngàn lời phản biện: Nghỉ chơi luôn!
Mặc cho tivi ra rả ca tụng về những nghị quyết cứu trợ, mặc cho báo chí vẽ ra viễn cảnh tươi sáng của "kinh tế xanh" và "chuyển đổi số", các khu chợ truyền thống, dãy phố buôn bán cứ lần lượt kéo sập cửa. Hàng loạt tiệm tạp hóa, quán ăn, xưởng cơ khí gia đình chọn cách lặng lẽ hạ biển, trả mặt bằng. Người ta buông xuôi không phải vì lười biếng, mà vì người ta đã nhìn thấu cái bài toán vô lý: Càng làm càng lỗ, càng kê khai càng dính bẫy, và mọi chính sách "hỗ trợ" vẽ ra trên giấy thực chất chỉ là một loại thuốc đắng ngắt được bọc đường bằng những con số trên mây.
Cố tình kê nhầm thuốc ở chỗ nào?
Thứ nhất, người ta đau dạ dày vì thiếu đói dòng tiền, vì chi phí mặt hàng, tiền điện, tiền nước leo thang từng ngày, thì các nhà quản lý lại kê một liều thuốc... giảm thuế thu nhập cho một khoản doanh thu 10 tỷ đồng mà đại đa số hộ kinh doanh cả đời mơ cũng không với tới. Khác nào đem vé số độc đắc phát cho người đang chết khát giữa sa mạc.
Thứ hai, cái bóp nghẹt họ không phải là mấy đồng thuế khoán hay thuế thu nhập tượng trưng, mà là cái vòng kim cô mang tên chi phí tuân thủ và thủ tục hành chính. Hóa đơn điện tử, chữ ký số, phần mềm hạch toán, sổ sách chứng từ... những thứ được khoác áo "hiện đại hóa" ấy đang đè nặng lên những đôi vai vốn đã oằn vì gánh nặng mưu sinh. Miễn giảm 30% cái phần thuế vốn dĩ không thu nổi, nhưng vẫn bắt người ta phải còng lưng gánh cái hệ thống kê khai nặng như núi, thì đó không phải là cứu trợ, mà là tra tấn bằng văn bản.
Chính vì hiểu quá rõ cái "bài bản" này, khu vực dân doanh giờ đây đã chọn thái độ lạnh lùng nhất: Mặc kệ.
Mặc kệ các khẩu hiệu tăng trưởng vang dội trên mặt báo. Mặc kệ những con số vĩ mô đẹp đẽ được tô vẽ trong các phòng họp điều hòa mát lạnh. Dân gian có cách sinh tồn âm thầm của dân gian – những ngõ ngách kinh tế phi chính thức, những giao dịch linh hoạt ngoài luồng, hoặc đơn giản là đóng cửa về quê nghỉ ngơi, thà đói một chút còn hơn làm trâu làm ngựa cày tiền nộp phạt cho những lỗi ngớ ngẩn sinh ra từ các văn bản xa rời thực tế.
Khi người dân – những con bò sữa bền bỉ nhất của nền kinh tế – quyết định đình công bằng cách thu mình lại hoặc dẹp tiệm, thì mọi màn diễn "vớt vát" uy tín bằng những chính sách hình thức chỉ là trò hề muộn màng. Nguồn thu ngân sách có thể vẫn được làm đẹp bằng các báo cáo trên giấy, nhưng sức sống thực sự của nền kinh tế vỉa hè thì đang lịm dần.
Và khi tiếng thở dài của tiểu thương đã biến thành sự im lặng lạnh lùng của việc đóng cửa hàng loạt, lúc ấy, những kẻ ngồi kê đơn nhầm thuốc có muốn vớt vát điều gì đi nữa, thì sông cũng đã cạn, cá cũng đã trôi xa mất rồi!
English

Phản hồi về bài viết