Khi chiến tranh không còn là lựa chọn: Con đường dẫn đến "hòa bình" của Mỹ
Khi chiến tranh không còn là lựa chọn: Con đường dẫn đến "hòa bình" của Mỹ
![]()
Chỉ có 1 cách duy nhất để làm cho Mỹ trở nên yêu hoà bình là vả cho nó gãy răng thôi.
Hồi 1954 nó nghĩ là mình không đánh lại được nó và thậm chí không dám đánh, mình vẫn ngồi im chủ trương đàm phán, nhưng nó lại gán cho mình "xâm lược", khủng bố, nó liên tục mang bom nguyên tử ra nó doạ, nó nhảy vào Miền Nam của mình, nó nặn ra 1 đội quân tay sai đánh thuê giá rẻ đông cả triệu tên, rồi nó bắn giết hàng triệu người VN.
Đến khi mình chịu không nổi cảnh bị giết chóc đốt phá, buộc phải đứng lên đánh lại từ 1960.
Đến 1968 mình vả nó gãy răng, diệt khoảng 4000 máy bay nó chỉ riêng ở Miền Bắc, thì nó bắt đầu tỏ ra yêu hoà bình hơn, nó đàm phán với những người mà nó đã kêu là khủng bố.
Đến 1972 thì nó bị đánh vỡ mặt, nó yêu hoà bình chấp nhận công khai rút hết quân vô điều kiện, ngay lập tức và trong thời hạn 60 ngày.
Mặc dù ký hiệp định cam kết chấm dứt can thiệp nhưng nó vẫn sủa không ngừng về chuyện ở VN. Nó cởi quân phục khoác áo dân sự cố ở lại VN hy vọng bọn tay sai tiếp tục đánh giúp nó lật lại thế cờ.
Mình đành phải đánh tiếp, đến 4/1975 thì Mỹ trở nên yêu hoà bình hơn nữa,
Hồi 1973 mình vào Sài Gòn họp 4 bên thì Mỹ nó sai ngụy SG ra đòi kiểm tra visa, đến 4/1975 mình đưa xe tăng với kéo pháo chạy ầm ầm trên phố SG thì lại đéo thấy thằng nào xông ra đòi kiểm tra visa gì nữa, mà cũng đéo thấy Mỹ nó kêu mình xâm lược gì cả, nó yêu hoà bình hẳn đi, nó chui trực thăng nó chạy khỏi VN đúng là theo tất cả các hướng khác nhau đông tây nam bắc.
Nhiều người có vẻ không vui hoặc quá vui với khả năng Việt Mỹ nâng cấp quan hệ. Quan điểm anh thế này.
Thực ra khái niệm đối tác chiến lược toàn diện cũng chỉ có ý nghĩa toàn diện khi nó còn ít thôi. Ví dụ chỉ có mỗi Nga và TQ là đối tác số 1 thì đúng là quan trọng thật. Nhưng bây giờ chúng ta đã ký thêm với Ấn, với HQ, sắp đến ký cả với Sing, Nhật, Úc… và chắc là còn ký nhiều nữa, thì nó lại thành ra bình thường. Cũng như cái thẻ đen thẻ vàng của ngân hàng thôi, lúc mới có thì oách, riết rồi ai nó cũng cho, đâm ra lại bình thường.
Quan hệ VN với TQ là quan hệ đặc biệt mà không có cái tên nào mô tả được. Có thể nói Vừa là đồng chí vừa là anh em. Có ai gọi đồng chí với anh em là đối tác không? Anh em có bất hòa cũng là anh em, không là đối tác được.
Vậy nên nếu có ký với Mỹ cái gì đó để bạn đỡ tâm tư, thì cũng không sao cả. Nhất là khi bạn phải vác tấm thân già đã lú lẫn bay cả ngày trời qua, đó cũng là một sự nhún nhường đáng kể. Thường hai công ty ký hợp đồng với nhau, ông bé hay phải qua chỗ ông to, chứ chẳng bao giờ ngược lại. Người ta rước dâu chứ có ai rước rể đâu?
Thực sự nếu xét trên góc độ kinh tế thì Mỹ là một đối tác quá lớn. Không lẽ lại cứ để người ta xếp hàng sau cả Hàn Quốc với Sing.
English

Phản hồi về bài viết