Logo
Thành phố Làng quê Làng quê VN
03/08/2026 05:08

Trên mặt nước là ánh sáng, Dưới đáy sâu là lặng câm

Trên mặt nước là ánh sáng, Dưới đáy sâu là lặng câm

9/20/2023 12:00:00 AM | 245

Trên mặt nước là ánh sáng, Dưới đáy sâu là lặng câm

Một suy ngẫm về tăng trưởng, lòng tham và trách nhiệm với thiên nhiên

Tôi hình dung một khu rừng già, nơi từng gốc cây đã đứng đó qua hàng trăm mùa mưa nắng, chứng kiến bao thế hệ chim muông sinh ra và lớn lên trong bóng lá của nó. Rồi một ngày, tiếng cưa máy vang lên — không phải vì khu rừng ấy cần phải mất đi, mà vì trên một tờ giấy tính toán lợi nhuận, người ta thấy gỗ quý hơn cây đứng, đất trống sinh lời hơn đất rừng.

Tôi hình dung một vùng biển, nơi cá từng bơi thành từng đàn lớn, nơi san hô từng là những khu vườn rực rỡ sắc màu dưới làn nước trong. Rồi dầu loang, nhựa trôi, nước thải công nghiệp âm thầm chảy ra từ những đường ống không tên — không phải vì con người buộc phải làm vậy để tồn tại, mà vì xả thải luôn rẻ hơn xử lý, vì tiện lợi trước mắt luôn thắng thế trước một cái giá phải trả về sau, một cái giá mà người trả không phải là người gây ra.

Tôi hình dung những cánh rừng ngập mặn, những sườn đồi, những vùng đất hoang — từng là mái nhà của muôn loài — nay bị san phẳng, đào bới, bê tông hóa. Nhân danh điều gì? Nhân danh tăng trưởng — một thứ tăng trưởng không có điểm dừng, không có đáy, như thể trái đất là một kho tài nguyên vô tận, như thể năm sau luôn phải nhiều hơn năm trước, mãi mãi không thôi.

Và rồi, cũng chính những công ty ấy công bố những bản báo cáo bóng bẩy, in trên giấy sang trọng, điểm xuyết những gam xanh lá dịu mắt, mang tên "phát triển bền vững." Trong đó là những con số đẹp, những cam kết đẹp, những bức ảnh đẹp. Nhưng đẹp cho ai? Đẹp cho cổ đông. Đẹp cho những người ngồi trong phòng họp, không bao giờ phải nhìn thấy khu rừng bị đốn, dòng sông đổi màu vì hóa chất, hay cá thể cuối cùng của một loài đang lặng lẽ biến mất.

Đó là câu chuyện của bề mặt và đáy sâu.

Trên bề mặt: tiện nghi, xa hoa, lợi nhuận kỷ lục. Những tòa nhà chọc trời sáng đèn suốt đêm. Những sản phẩm mới ra mắt mỗi mùa. Những bản tin tài chính reo mừng vì tăng trưởng vượt dự kiến.

Dưới đáy sâu: tuyệt chủng, ly tán, và một sự im lặng cứ lớn dần theo năm tháng — im lặng của những loài không còn cất tiếng, im lặng của những cộng đồng bản địa bị đẩy khỏi mảnh đất tổ tiên, im lặng của một hành tinh đang mất dần khả năng tự chữa lành.

Khi một tập đoàn lấy đi phần lợi và để lại cho thiên nhiên phần thiệt hại, đó không phải là tiến bộ. Đó là bóc lột — chỉ khoác lên mình tấm áo của văn minh.

Đạo Phật gọi tên căn bệnh này khá rõ ràng: tham (貪). Không phải cái tham của người đói cần một bữa ăn để sống, mà là thứ tham không đáy, sinh ra từ ảo tưởng rằng có thêm sẽ khiến ta an toàn hơn, hạnh phúc hơn, "là ai đó" hơn trong mắt người khác. Nhưng theo lời Phật dạy, lòng tham chưa từng được thỏa mãn bằng cách chiều theo nó — nó chỉ lớn thêm mỗi lần được đáp ứng, như lửa gặp củi khô.

Có một căn bệnh còn sâu hơn cả tham, đó là vô minh (無明) — sự không thấy rõ. Con người hiện đại thường đối xử với thiên nhiên như thể mình đứng bên ngoài nó, như thể rừng, biển và muôn loài chỉ là những "tài nguyên" tách biệt để khai thác, chứ không phải là những mắt xích mà chính sự sống của mình cũng đang nằm trong đó. Đạo Phật gọi đây là duyên khởi (緣起) — vạn vật nương nhau mà có mặt, không gì tồn tại một mình, tách biệt và độc lập với những gì còn lại. Khi ta đốn một khu rừng, ta không chỉ lấy đi gỗ; ta lấy đi một phần lá phổi đang lọc từng hơi thở của cả hành tinh này, lấy đi mái nhà của những loài từng giữ cho hệ sinh thái cân bằng, lấy đi một sợi tơ trong chính tấm lưới sự sống mà ta cũng đang là một phần trong đó.

Đạo gia gọi cùng một sự thật ấy bằng một chữ khác: Đạo — con đường tự nhiên của vạn vật. Người xưa dạy sống thuận theo Đạo, không cưỡng ép, không tìm cách "chiến thắng" thiên nhiên mà hòa mình vào nhịp điệu vốn có của nó. Một thứ tăng trưởng không giới hạn, ngược lại, chính là sự cưỡng lại Đạo một cách cực đoan nhất: cố nhồi nhét một khát vọng vốn không biết đâu là đủ vào một hệ thống hữu hạn — một hành tinh có giới hạn.

Nho gia thì nói đến sự hài hòa giữa Thiên, Địa và Nhân — Trời, Đất và Người là ba ngôi cùng vận hành trong một trật tự đạo lý. Người quân tử không chỉ có bổn phận với người đương thời, mà còn có trách nhiệm gìn giữ sự cân bằng ấy cho muôn đời sau. Một nền văn minh chỉ biết tính lời lỗ trong quý tài chính gần nhất, mà quên đi bổn phận với những thế hệ chưa chào đời, là một nền văn minh đã đánh mất chính gốc rễ đạo lý của mình.

Rồi đến câu hỏi về nhân quả. Tôi không muốn nói điều này như một sự trừng phạt giáng xuống từ bên ngoài, như thể có một bàn tay nào đó đang chờ sẵn để trị tội. Theo tinh thần đạo Phật, nhân quả vận hành tự nhiên hơn thế nhiều: một hành động luôn mang trong nó hạt giống của kết quả tương ứng. Khi con người phá vỡ sự cân bằng của khí hậu, của đại dương, của đa dạng sinh học, đó không phải là "trái đất nổi giận trừng phạt" — mà chỉ đơn giản là ta đang gặt lại chính điều mình đã gieo, dưới một hình dạng khác: hạn hán, bão lũ, dịch bệnh, mất an ninh lương thực. Cái giá mà một công ty không bao giờ ghi vào bảng cân đối kế toán của mình, rốt cuộc vẫn phải có người gánh chịu. Thường là những người nghèo nhất, những cộng đồng ít tiếng nói nhất, và những thế hệ còn chưa kịp chào đời để lên tiếng.

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc lên án những tập đoàn xa xôi kia, bài viết này sẽ thiếu mất một nửa sự thật. Bởi lẽ, tôi — và có lẽ cả những ai đang đọc những dòng này — cũng đang là một phần của guồng máy đó. Mỗi lần tôi chọn mua món đồ rẻ nhất mà không hỏi nó được làm ra từ đâu, mỗi lần tôi xem sự tiện lợi là điều đương nhiên mình được hưởng, tôi cũng đang góp một bàn tay nhỏ vào bức tranh lớn kia. Duyên khởi không cho phép ta đứng hẳn bên ngoài để phán xét; nó nhắc ta rằng mình cũng nằm trong tấm lưới nhân duyên ấy — vừa là người gánh chịu, vừa là một trong vô số nguyên nhân.

Vậy nên, lối ra không chỉ nằm ở việc đòi hỏi các tập đoàn phải có trách nhiệm hơn — dù điều đó là cần thiết và chính đáng — mà còn nằm ở một cuộc chuyển hóa nơi chính tâm mình. Đạo Phật gọi đó là tri túc (知足) — biết đủ. Không phải là cam chịu thiếu thốn, mà là nhận ra rằng hạnh phúc chân thật không tỷ lệ thuận với những gì ta sở hữu hay tiêu thụ. Một tâm biết đủ sẽ khó bị cuốn theo lối tăng trưởng không hồi kết, vì nó đã tìm thấy sự đủ đầy ngay trong hiện tại, không cần chiếm đoạt thêm từ rừng, từ biển, hay từ những thế hệ mai sau.

Tiến bộ thật sự, nếu phải định nghĩa lại, không thể chỉ được đo bằng những con số trên bản báo cáo tài chính của quý này. Một nền văn minh chỉ đáng gọi là tiến bộ nếu nó biết đo lường cả những gì mình để lại phía sau: một khu rừng còn nguyên vẹn, một đại dương còn sự sống, một tương lai còn chỗ cho con cháu ta được thở, được ăn, được nhìn thấy những loài vật mà hôm nay ta vẫn còn may mắn được thấy. Bằng không, thứ ta gọi là tiến bộ cũng chỉ là bóc lột, khoác lên mình một bản báo cáo bóng bẩy màu xanh lá.

Có lẽ, câu hỏi thật sự không phải là làm sao ngăn được lòng tham của người khác, mà là làm sao giữ cho tâm mình đủ tỉnh táo để không góp phần nuôi lớn nó. Một khu rừng có thể hồi sinh từ một hạt mầm còn sót lại. Và một nền văn minh biết dừng lại đúng lúc, cũng có thể bắt đầu từ một người biết thế nào là đủ.


Phản hồi về bài viết

(0 stars)
Xin mời bình chọn sao (Star)
Thông tin của bạn đã gửi thành công! Tuy nhiên, nội dung này cần Ban Biên Tập xét duyệt. Xin cám ơn và mong bạn thường xuyên đóng góp ý kiến. Điện thoại Không thực hiện được! Xin mời nhập lại mã an toàn.
wait image