Logo
Thành phố Làng quê Làng quê VN
03/08/2026 05:07

Hương vị không thể gọi tên

Hương vị không thể gọi tên

9/17/2023 12:00:00 AM | 233

Hương vị không thể gọi tên

Có những niềm vui người ta kể được cho nhau nghe. Vui vì sắm được món hàng hiệu ao ước bấy lâu, vui vì được mời đến một bữa tiệc sang trọng, vui vì đứng giữa ánh đèn và những lời tán thưởng. Những niềm vui ấy có hình dáng, có thể gọi tên, và người nghe – dù chưa từng trải qua – cũng ít nhiều hình dung được.

Nhưng có một thứ hỷ lạc hoàn toàn khác biệt. Nó không đến từ bên ngoài, không cần ai công nhận, không cần một dịp gì để ăn mừng. Nó khởi lên rất khẽ trong tâm, đúng vào khoảnh khắc buông được một niệm tham, dừng được một cơn giận, nhìn thấu được một chấp trước đã mang theo suốt bao năm tháng. Thứ hỷ lạc ấy, dù cố gắng đến đâu, cũng không thể kể lại trọn vẹn bằng lời. Nó giống như một hương vị ngon – chỉ ai từng tự mình nếm qua mới thật sự hiểu. Người chưa nếm, dù nghe tả bao nhiêu lần, cũng chỉ chạm được cái bóng của hương vị ấy, chứ không phải bản thân nó. Người xưa có câu, uống nước nóng lạnh tự mình biết – tu tập cũng vậy, hành đến đâu, hỷ lạc hiển bày đến đó, không ai có thể nếm thay cho ai.

Ngày trước, tôi cũng từng tin hạnh phúc nằm ở những gì mình sở hữu, mình đạt được, mình được người khác nhìn thấy. Tôi từng mơ về quần áo đẹp, những bữa tiệc sang trọng, những lời tán thưởng giữa đám đông, và tin rằng chỉ cần có được những điều ấy, lòng mình sẽ đủ đầy. Nhưng càng nhìn sâu vào chính mình, tôi càng nhận ra một điều lạ lùng: ngay cả khi chưa có được bất cứ thứ gì trong số đó, lòng tham vẫn không ngừng thì thầm một lời hứa hẹn – chỉ cần thêm một chút nữa thôi. Và cái "một chút nữa" ấy, hóa ra chẳng bao giờ là đủ, bởi tham, theo lời Phật dạy, vốn là thứ càng nuôi càng lớn, không tự nó dừng lại bao giờ.

Tôi vẫn hay gọi những thứ ấy là thuốc độc bọc đường. Lớp đường bên ngoài ngọt thật, hấp dẫn thật, khiến người ta dễ dàng cuốn theo mà không kịp nhận ra. Nhưng ẩn dưới lớp đường ấy là một chất độc âm thầm bào mòn – nó nuôi lớn cái tôi, trói chặt tâm vào những thứ vốn vô thường, khiến ta ngày càng lệ thuộc vào ánh nhìn của người khác để thấy mình có giá trị. Càng chạy theo, càng thấy thiếu. Càng thấy thiếu, càng khổ. Cái vòng lặp ấy không có điểm dừng, cho đến khi ta nhận ra lớp đường kia, dù có nếm được hay chưa, cũng chưa từng chứa hạnh phúc thật sự.

Từ lâu rồi, những điều ấy không còn khiến tôi khao khát như trước nữa. Không phải vì tôi cố gắng ép mình từ bỏ, mà vì khi tâm bắt đầu nếm được hương vị của sự an lạc, nó tự nhiên dần bớt thiết tha với thứ thuốc độc bọc đường kia. Giống như người đã quen uống nước suối trong lành, sẽ ít còn bị hấp dẫn bởi những thức uống quá ngọt.

Con xin thành kính đảnh lễ Tam Bảo và tri ân những bậc thiện tri thức đã gieo duyên để con biết đến Chánh pháp. Dẫu vẫn còn trên con đường học hỏi và thực hành, con biết ơn vì mỗi ngày đều có thêm cơ hội nhìn lại chính mình, buông bớt một chút tham, sân, si để tâm được nhẹ hơn.

Nếu có ai hỏi tôi hỷ lạc ấy rốt cuộc là gì, tôi cũng chỉ biết mỉm cười mà đáp: hãy tự mình nếm thử. Ngồi xuống, buông bớt một niệm, và lắng nghe khoảng lặng phía sau nó. Hương vị ấy vẫn luôn ở đó, chờ sẵn, không cần tìm kiếm đâu xa.


Phản hồi về bài viết

(0 stars)
Xin mời bình chọn sao (Star)
Thông tin của bạn đã gửi thành công! Tuy nhiên, nội dung này cần Ban Biên Tập xét duyệt. Xin cám ơn và mong bạn thường xuyên đóng góp ý kiến. Điện thoại Không thực hiện được! Xin mời nhập lại mã an toàn.
wait image